Trong giai
đoạn truy tố, Viện kiểm sát (VKS) đóng vai trò là "màng lọc" cuối
cùng trước khi đưa vụ án ra xét xử. Việc đưa ra quyết định trả hồ sơ, tạm đình
chỉ hay đình chỉ vụ án đều phải dựa trên những căn cứ pháp lý nghiêm ngặt được
quy định tại Bộ luật Tố tụng hình sự (BLTTHS) 2015. Dưới đây là
phân tích chi tiết các căn cứ cho từng loại quyết định:
1. Căn cứ
trả hồ sơ để điều tra bổ sung (Điều 245) Đây là quyết
định được đưa ra khi VKS thấy rằng hồ sơ vụ án còn những thiếu sót mà bản thân
VKS không thể tự mình bổ sung được.
- Thiếu chứng cứ quan trọng: Khi các chứng cứ thu thập được
chưa đủ để chứng minh tội phạm, hoặc có những tình tiết quan trọng ảnh hưởng
đến việc xác định tội danh, khung hình phạt mà không thể làm sáng tỏ tại
VKS.
- Có căn cứ khởi tố bị can về tội
khác hoặc có người đồng phạm khác: Trong quá trình nghiên cứu hồ sơ, nếu phát hiện hành vi
của bị can cấu thành một tội nặng hơn hoặc có những người khác cùng tham
gia phạm tội nhưng chưa được khởi tố.
- Vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố
tụng: Các vi phạm
như: không có người bào chữa cho đối tượng bắt buộc, thu thập chứng cứ
không đúng trình tự, hoặc bản kết luận điều tra không đúng mẫu quy định...
khiến hồ sơ không đủ giá trị pháp lý để truy tố.
2. Căn cứ
tạm đình chỉ vụ án (Điều 247) Quyết định
này được đưa ra khi có những trở ngại khách quan khiến vụ án không thể tiếp tục
giải quyết ngay lập tức, nhưng lý do đình chỉ hẳn là chưa có.
- Bị can bị bệnh hiểm nghèo hoặc
tâm thần: Căn cứ
vào kết luận giám định pháp y hoặc giám định pháp y tâm thần. Việc tạm dừng
giúp đảm bảo quyền lợi cho bị can khi họ không đủ khả năng nhận thức hoặc
sức khỏe để tham gia tố tụng.
- Bị can bỏ trốn: Khi không biết bị can đang ở
đâu và VKS đã ra quyết định truy nã. Lúc này vụ án buộc phải tạm dừng cho
đến khi bắt được bị can.
- Chờ kết quả giải quyết từ các cơ
quan khác: Khi
việc giải quyết vụ án cần phải chờ kết quả xử lý các văn bản quy phạm pháp
luật, hoặc chờ kết quả tương trợ tư pháp từ nước ngoài.
3. Căn cứ
đình chỉ vụ án (Điều 248) Đây là quyết
định có tính chất dứt điểm, kết thúc mọi hoạt động tố tụng đối với vụ án hoặc bị
can vì không còn lý do để truy cứu trách nhiệm hình sự.
- Có căn cứ không khởi tố vụ án
(Điều 157):
- Không có sự việc phạm tội hoặc
hành vi không cấu thành tội phạm.
- Người thực hiện hành vi chưa đến
tuổi chịu trách nhiệm hình sự.
- Đã hết thời hiệu truy cứu trách
nhiệm hình sự.
- Tội phạm đã được đại xá.
- Người thực hiện hành vi phạm tội
đã chết.
- Người bị hại rút yêu cầu khởi tố: Đối với các tội danh chỉ được
khởi tố theo yêu cầu của bị hại (Khoản 1 Điều 155), nếu tại giai đoạn này
bị hại tự nguyện rút đơn.
- Miễn trách nhiệm hình sự (Điều 29 Bộ luật Hình sự): Khi có sự thay đổi về chính sách, pháp luật làm cho hành vi không
còn nguy hiểm cho xã hội nữa, hoặc bị can lập công chuộc tội, mắc bệnh hiểm
nghèo... mà VKS thấy không cần thiết phải truy tố.
Bảng so
sánh tóm tắt
|
Quyết
định
|
Tính
chất
|
Trạng
thái hồ sơ
|
|
Trả hồ
sơ
|
Chỉnh sửa,
bổ sung
|
Quay lại
Cơ quan điều tra
|
|
Tạm
đình chỉ
|
Tạm dừng
chờ đợi
|
Lưu trữ tại
VKS, chờ phục hồi
|
|
Đình chỉ
|
Kết thúc
hoàn toàn
|
Khép lại vụ
án, giải tỏa các biện pháp ngăn chặn
|
Việc phân
tích đúng các căn cứ này không chỉ giúp đảm bảo tính thượng tôn pháp luật mà
còn là công cụ quan trọng để bảo vệ quyền con người, tránh việc giam giữ kéo
dài hoặc truy tố sai lệch bản chất vụ án.
Luật
gia Vlog NGUYỄN KIỆT tổng hợp và phân tích |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét