Trong hệ thống
pháp luật hình sự Việt Nam, chủ thể của nhóm tội phạm môi trường (Chương XIX Bộ
luật Hình sự 2015, sửa đổi bổ sung 2017) có sự tiến hóa đặc biệt, chuyển từ mô
hình "đơn chủ thể" (chỉ con người) sang "đa chủ thể" (bao gồm
cả tổ chức).
Dưới đây là
phân tích chi tiết về hai loại chủ thể này:
1. Cá
nhân (Chủ thể là con người cụ thể)
Đây là chủ
thể truyền thống, bao gồm bất kỳ người nào có năng lực trách nhiệm hình sự
(TNHS) và đạt độ tuổi luật định.
- Độ tuổi chịu TNHS: * Theo Điều 12 BLHS, người
từ đủ 16 tuổi trở lên phải chịu TNHS về mọi tội phạm. Hầu hết các tội phạm
môi trường áp dụng mức tuổi này.
- Đối với người từ đủ 14 đến dưới
16 tuổi, họ chỉ phải chịu TNHS về tội phạm rất nghiêm trọng hoặc đặc
biệt nghiêm trọng quy định tại một số điều luật cụ thể. Tuy nhiên,
trong Chương XIX, rất ít tội danh áp dụng cho độ tuổi này trừ khi hành vi
có tính chất đặc biệt nguy hiểm (ví dụ: liên quan đến chất phóng xạ).
- Năng lực trách nhiệm hình sự: Người thực hiện hành vi phải có
khả năng nhận thức và điều khiển hành vi của mình tại thời điểm phạm tội.
- Chủ thể đặc biệt: Một số tội danh đòi hỏi chủ thể
phải là người có chức vụ, quyền hạn hoặc người có chuyên môn cụ thể.
- Ví dụ: Tội thiếu trách nhiệm trong việc
quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng dẫn đến ô nhiễm môi trường (thường
liên quan đến cán bộ quản lý tài nguyên, môi trường).
2. Pháp
nhân thương mại (Chủ thể là tổ chức)
Đây là điểm
mới và quan trọng nhất của Bộ luật Hình sự hiện hành. Việc đưa pháp nhân thương
mại vào diện chủ thể nhằm xử lý triệt để các doanh nghiệp đặt lợi nhuận lên
trên sự an toàn của hệ sinh thái.
- Điều kiện để pháp nhân thương mại
chịu TNHS (Điều 75):
1.
Hành
vi phạm tội được thực hiện nhân danh pháp nhân thương mại.
2.
Hành
vi phạm tội được thực hiện vì lợi ích của pháp nhân thương mại.
3.
Hành
vi phạm tội được thực hiện dưới sự chỉ đạo, điều hành hoặc chấp thuận của
pháp nhân thương mại.
4.
Chưa
hết thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự.
- Phạm vi trách nhiệm: Không phải mọi tội danh trong
Chương XIX pháp nhân đều phải chịu trách nhiệm. Pháp nhân thương mại chỉ
phải chịu TNHS đối với 9 tội danh cụ thể (Điều 76), bao gồm:
- Tội gây ô nhiễm môi trường (Điều
235).
- Tội vi phạm quy định về quản lý
chất thải nguy hại (Điều 236).
- Tội đưa chất thải vào lãnh thổ
Việt Nam (Điều 239).
- Tội vi phạm quy định về bảo vệ
động vật nguy cấp, quý, hiếm (Điều 244)...
3. Mối
quan hệ giữa Cá nhân và Pháp nhân trong một vụ án
Một điểm cần
lưu ý trong thực tiễn xét xử là việc truy cứu TNHS đối với pháp nhân không
loại trừ TNHS đối với cá nhân.
- Nếu một giám đốc chỉ đạo nhân
viên xả thải trái phép, cả doanh nghiệp (pháp nhân) và vị giám đốc đó (cá
nhân) đều có thể bị truy cứu TNHS đồng thời.
- Pháp nhân thường chịu các hình
phạt như: Phạt tiền, đình chỉ hoạt động có thời hạn hoặc vĩnh viễn, cấm
kinh doanh, cấm huy động vốn.
4. Ý
nghĩa của việc xác định chủ thể
- Tăng tính răn đe: Trước đây, khi chỉ xử lý cá
nhân, các doanh nghiệp sẵn sàng "thế thân" bằng một nhân viên hoặc
quản lý cấp trung và tiếp tục vi phạm. Việc đánh vào kinh tế và quyền tồn
tại của pháp nhân có tác động mạnh hơn nhiều.
- Bồi thường thiệt hại: Xác định đúng chủ thể giúp xác
định đúng thực thể có năng lực tài chính để khắc phục hậu quả môi trường
(thường chi phí này rất lớn, cá nhân khó lòng gánh vác).
Trong quá
trình nghiên cứu, bạn có muốn tôi so sánh sự khác biệt về hình phạt giữa cá
nhân và pháp nhân đối với cùng một hành vi "Gây ô nhiễm môi trường"
theo Điều 235 không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét