Phòng vệ
tưởng tượng
(Imaginary Defense) là một tình huống pháp lý cực kỳ đặc biệt, nơi ranh giới giữa
một người bị hại và một tội phạm trở nên rất mong manh do sự sai lầm trong nhận
thức.
Dưới đây là
phân tích chi tiết về bản chất và cách giải quyết trách nhiệm hình sự (TNHH)
trong trường hợp này:
1. Khái
niệm Phòng vệ tưởng tượng
Phòng vệ tưởng
tượng là trường hợp một người gây thiệt hại cho người khác vì lầm tưởng
rằng người đó đang có hành vi tấn công xâm phạm lợi ích của mình, của Nhà nước
hoặc của người khác, nhưng trên thực tế không có sự tấn công nào xảy ra cả.
Đây là một dạng
sai lầm về sự việc trong Luật hình sự.
2. Các kịch
bản và Trách nhiệm hình sự tương ứng
Tùy vào việc
sai lầm đó có "đáng trách" hay không, Tòa án sẽ quyết định TNHH của
người thực hiện hành vi theo 3 hướng:
a. Trường
hợp được Miễn trách nhiệm hình sự
Nếu hoàn cảnh
khách quan tại thời điểm đó khiến bất kỳ một người bình thường nào cũng có thể
nhầm lẫn rằng có sự tấn công đang xảy ra.
- Điều kiện: Sự sai lầm là có căn cứ
và việc gây thiệt hại không vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng nếu sự tấn
công là có thật.
- Ví dụ: Đêm tối, A thấy một người lạ cầm
vật giống súng xông vào nhà mình hét lớn. A tưởng bị cướp nên dùng gậy
đánh ngất người đó. Thực tế đó là một người hàng xóm cầm đồ chơi sang trêu
đùa. Do hoàn cảnh (đêm tối, hành động gây hiểu lầm mạnh), A có thể được miễn
TNHH.
b. Trường
hợp phạm tội do Lỗi vô ý
Nếu hoàn cảnh
không đến mức gây hiểu lầm, nhưng do người đó quá hoảng sợ hoặc chủ quan mà
không kiểm tra kỹ dẫn đến sai lầm.
- Điều kiện: Người thực hiện hành vi có
điều kiện để nhận biết sự thật nhưng đã không nhận biết được.
- Hệ quả: Chịu TNHH về tội phạm thực hiện
với lỗi vô ý (Ví dụ: Tội vô ý làm chết người - Điều 128 BLHS).
c. Trường
hợp vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng (tưởng tượng)
Nếu có căn cứ
để nhầm lẫn là có sự tấn công, nhưng hành vi đáp trả lại quá tàn độc, không
cần thiết (kể cả khi sự tấn công là có thật).
- Hệ quả: Chịu TNHH theo các điều luật về
vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng (Ví dụ: Điều 126 hoặc Điều
135 BLHS).
3. So
sánh Phòng vệ chính đáng và Phòng vệ tưởng tượng
|
Tiêu
chí
|
Phòng
vệ chính đáng (Điều 22)
|
Phòng
vệ tưởng tượng
|
|
Sự tấn
công
|
Có thật,
đang xảy ra hoặc đe dọa tức khắc.
|
Không
có thật, chỉ tồn tại
trong suy nghĩ.
|
|
Bản chất
|
Là hành vi
hợp pháp, được khuyến khích.
|
Là hành vi
do sai lầm về sự việc.
|
|
Lỗi
|
Không có lỗi.
|
Có thể vô
ý hoặc không có lỗi (tùy căn cứ).
|
4. Ý
nghĩa của việc xác định Phòng vệ tưởng tượng
Trong thực
tiễn xét xử, việc chứng minh một người đang "phòng vệ tưởng tượng" là
cực kỳ khó khăn vì nó nằm hoàn toàn trong tâm lý của bị cáo. Tòa án thường phải
căn cứ vào:
1.
Hiện trường:
Ánh sáng, không gian, âm thanh lúc đó thế nào?
2.
Mối quan hệ: Hai
bên có mâu thuẫn trước đó không? (Để loại trừ khả năng mượn cớ phòng vệ để giết
người).
3.
Đặc điểm tâm lý: Bị cáo có đang trong tình trạng bị kích động hoặc hoảng loạn không?
Kết luận: Phòng vệ tưởng tượng là minh chứng
rõ nhất cho nguyên tắc: Luật hình sự không chỉ nhìn vào hậu quả, mà phải
nhìn thấu tâm cơ và sự nhận thức của con người.
Bạn có muốn
tôi cung cấp một bài tập tình huống hoặc một vụ án thực tế nổi tiếng về
"Phòng vệ tưởng tượng" để chúng ta cùng giải định tội danh không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét