Trong nghiên cứu luật hình
sự, Mặt khách quan của nhóm tội phạm về chức vụ là tổng hợp những biểu
hiện bên ngoài của tội phạm, phản ánh sự lợi dụng quyền lực để xâm hại hoạt động
đúng đắn của cơ quan, tổ chức.
Vì nhóm này bao gồm nhiều tội
danh khác nhau (tham nhũng và các tội phạm chức vụ khác), mặt khách quan thường
được chia thành các đặc điểm chung và các hành vi cụ thể như sau:
1.
Hành vi khách quan (Yếu tố cốt lõi)
Đặc điểm chung nhất là người
phạm tội sử dụng "vị thế công tác" như một phương tiện để thực
hiện tội phạm. Hành vi này thể hiện qua 3 dạng chính:
- Lợi dụng chức vụ, quyền hạn: Người phạm tội làm những việc nằm
trong phạm vi quyền hạn được giao nhưng mục đích là để trục lợi hoặc gây
thiệt hại (Ví dụ: Nhận hối lộ để duyệt hồ sơ).
- Lạm quyền (Vượt quá quyền hạn): Người phạm tội làm những việc vượt
ra ngoài phạm vi trách nhiệm, quyền hạn được giao (Ví dụ: Công an xã không
có quyền thu giữ bằng lái nhưng vẫn thực hiện để vòi tiền).
- Thiếu trách nhiệm: Không thực hiện hoặc thực hiện
không đúng, không đầy đủ nhiệm vụ được giao dẫn đến hậu quả nghiêm trọng
(Ví dụ: Không kiểm tra hồ sơ gây thất thoát tài sản Nhà nước).
2.
Thủ đoạn thực hiện
Thủ đoạn của nhóm tội này
thường mang tính "phi bạo lực" và có tính ẩn danh cao:
- Sử dụng các văn bản, giấy tờ, quyết
định hành chính làm công cụ.
- Lợi dụng kẽ hở của cơ chế quản lý,
quy trình nghiệp vụ.
- Thường có sự câu kết, móc ngoặc giữa
người có chức vụ với các đối tượng bên ngoài (đặc biệt là trong các tội về
kinh tế).
3.
Hậu quả của tội phạm
Hậu quả của nhóm tội này
không chỉ dừng lại ở những con số vật chất mà còn là các thiệt hại phi vật chất:
- Thiệt hại vật chất: Thất thoát tài sản, ngân sách, vốn
của doanh nghiệp.
- Thiệt hại phi vật chất: Làm suy giảm uy tín của bộ máy
Nhà nước, gây mất niềm tin trong nhân dân, làm đảo lộn trật tự quản lý
hành chính và sự công bằng xã hội.
Lưu
ý nghiên cứu: Một
số tội danh có cấu thành vật chất (yêu cầu phải có hậu quả cụ thể như
gây thiệt hại từ 100 triệu đồng trở lên - Điều 356, 360), nhưng cũng có những tội
có cấu thành hình thức (chỉ cần thực hiện hành vi là cấu thành tội phạm,
ví dụ: Tội nhận hối lộ - Điều 354).
4.
Mối quan hệ nhân quả
Phải chứng minh được rằng hậu
quả xảy ra là kết quả tất yếu từ hành vi lợi dụng hoặc thiếu trách nhiệm
trong chức vụ của bị cáo. Nếu hậu quả xảy ra do nguyên nhân khách quan (thiên
tai, dịch bệnh) hoặc do sai lầm của người khác mà bị cáo không có nghĩa vụ quản
lý, thì không cấu thành tội phạm.
5.
Đối tượng tác động (Vật chất)
- Trong các tội tham nhũng: Đối tượng
tác động thường là tài sản (tiền, vàng, bất động sản...) hoặc lợi
ích phi vật chất (vị trí công tác, sự ưu ái trong quan hệ...).
- Trong các tội khác: Đối tượng tác
động là tính đúng đắn của hoạt động công vụ hoặc các văn bản, hồ sơ
chuyên môn.
Gợi
ý cho bài thảo luận cao học:
Khi phân tích mặt khách
quan, bạn nên tập trung vào sự khác biệt giữa hành vi "Lợi dụng"
và "Lạm dụng". Đây là điểm mà các học viên cao học thường bị
nhầm lẫn trong các bài kiểm tra.
- Lợi dụng: Làm đúng thẩm quyền nhưng sai mục
đích.
- Lạm dụng: Làm ngoài thẩm quyền nhưng dựa
vào thế của chức vụ.
Bạn có muốn tôi xây dựng một
bảng so sánh mặt khách quan giữa Tội tham ô tài sản (Điều 353) và Tội lạm
dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản (Điều 355) không? Đây là hai tội rất
dễ nhầm lẫn về hành vi chiếm đoạt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét