Trong hệ thống
pháp lý Việt Nam, để giải quyết các vấn đề chuyên môn trong tố tụng, cơ quan chức
năng có thể huy động hai nhóm chủ thể: Giám định viên tư pháp (mang tính
chuyên nghiệp, lâu dài) và Người giám định tư pháp theo vụ việc (mang
tính lâm thời, linh hoạt).
Dưới đây là
sự phân biệt bản chất giữa hai khái niệm này và các tiêu chuẩn khắt khe để một
chuyên gia được bổ nhiệm thành Giám định viên tư pháp.
1. Phân
biệt Giám định viên tư pháp và Người giám định tư pháp theo vụ việc
Sự khác biệt
lớn nhất giữa hai chức danh này nằm ở tính chất danh nghĩa pháp lý và tính
bền vững của thẩm quyền, cụ thể:
|
Tiêu
chí phân biệt
|
Giám định
viên tư pháp
|
Người
giám định tư pháp theo vụ việc
|
|
Bản chất
danh nghĩa
|
Là chức
danh tư pháp chính thức, có tính lâu dài.
Được cơ
quan nhà nước có thẩm quyền ra quyết định bổ nhiệm và cấp thẻ.
|
Là tư
cách tố tụng lâm thời, theo từng vụ việc.
Chỉ được
công nhận và có tư cách giám định khi có quyết định trưng cầu cụ thể cho vụ
án đó.
|
|
Phạm vi
hoạt động
|
Chuyên
nghiệp và thường xuyên.
Thường làm
việc trong các tổ chức giám định chuyên trách (Pháp y, Kỹ thuật hình sự) hoặc
các cơ quan chuyên môn của Nhà nước.
|
Kiêm
nhiệm và không thường xuyên.
Họ là các
chuyên gia, kỹ sư, bác sĩ đang làm việc bình thường ngoài xã hội, chỉ được
"triệu tập" khi vụ án cần đến chuyên môn sâu của họ.
|
|
Hình thức
ghi nhận
|
Được lập danh
sách chính thức, công bố rộng rãi trên cổng thông tin điện tử của Bộ Tư
pháp và Ủy ban nhân dân cấp tỉnh.
|
Được cơ
quan chuyên môn lựa chọn và đăng ký vào danh sách người theo vụ việc để
khi cần thì cơ quan tố tụng lựa chọn trưng cầu.
|
|
Cơ sở
phát sinh thẩm quyền
|
Phát sinh
từ Quyết định bổ nhiệm chức danh (điều kiện cần) kết hợp với Quyết định
trưng cầu vụ án (điều kiện đủ).
|
Phát sinh duy
nhất và trực tiếp từ Quyết định trưng cầu/yêu cầu giám định của cơ quan
tiến hành tố tụng cho riêng vụ việc đó.
|
2. Tiêu
chuẩn để được bổ nhiệm Giám định viên tư pháp
Vì Giám định
viên tư pháp là chức danh chính thức, kết luận của họ có tác động trực tiếp đến
tự do, sinh mệnh và tài sản của con người, nên tiêu chuẩn bổ nhiệm được pháp luật
quy định rất nghiêm ngặt, bao gồm cả tiêu chuẩn chung và tiêu chuẩn riêng biệt
cho từng lĩnh vực.
A. Tiêu
chuẩn chung (Bắt buộc đối với mọi lĩnh vực)
Để được xem
xét bổ nhiệm, cá nhân phải đáp ứng đầy đủ các điều kiện sau:
- Về phẩm chất: Là công dân Việt Nam, thường
trú tại Việt Nam, có phẩm chất đạo đức tốt và có năng lực hành vi dân sự đầy
đủ.
- Về trình độ học vấn: Có bằng tốt nghiệp đại học
trở lên thuộc chuyên ngành phù hợp với lĩnh vực giám định mà mình muốn
đăng ký.
- Về kinh nghiệm thực tiễn: Đã qua thời gian thực tế hoạt động
chuyên môn ở lĩnh vực được đào tạo từ đủ 05 năm trở lên (tính từ
ngày tốt nghiệp đại học).
- Về chứng chỉ bồi dưỡng: Đã hoàn thành khóa bồi dưỡng về
kiến thức pháp lý và nghiệp vụ giám định tư pháp do Bộ Tư pháp hoặc cơ
quan có thẩm quyền tổ chức.
B. Tiêu
chuẩn riêng đối với một số lĩnh vực đặc thù
Ngoài các
tiêu chuẩn chung nêu trên, các lĩnh vực mang tính đặc thù cao sẽ đòi hỏi thêm
các điều kiện khắt khe về mặt y khoa và tâm lý:
- Lĩnh vực Pháp y, Pháp y tâm thần
và Kỹ thuật hình sự: Người được đề nghị bổ nhiệm bắt buộc phải là sĩ quan, quân nhân
chuyên nghiệp, công an nhân dân, công chức hoặc viên chức đang công
tác tại các cơ quan nhà nước, tổ chức sự nghiệp công lập.
- Lĩnh vực Pháp y tâm thần: Đòi hỏi người giám định phải có
bằng bác sĩ chuyên khoa hoặc chứng chỉ chuyên môn sâu về lĩnh vực tâm thần
học.
C. Các
trường hợp tuyệt đối không được bổ nhiệm
Pháp luật cấm
bổ nhiệm đối với các đối tượng sau để bảo đảm sự trong sạch và uy tín của nền
tư pháp:
1.
Người
bị mất hoặc bị hạn chế năng lực hành vi dân sự.
2.
Người
đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự; người đã bị kết án mà chưa được xóa án
tích về tội phạm do cố ý hoặc tội phạm nghiêm trọng/rất nghiêm trọng/đặc biệt
nghiêm trọng do vô ý.
3.
Người
đang bị áp dụng biện pháp xử lý hành chính đưa vào cơ sở giáo dục bắt buộc hoặc
cơ sở cai nghiện bắt buộc.
Tóm lại về
mặt lý luận bộ máy:
Việc duy trì
song song hai nhóm chủ thể này là giải pháp quản trị thông minh của Nhà nước. Giám
định viên tư pháp đóng vai trò là "lực lượng tinh nhuệ chủ lực"
giải quyết các vụ án phổ biến hàng ngày (giết người, ma túy, tai nạn giao
thông).
Trong khi
đó, Người giám định theo vụ việc đóng vai trò là "lực lượng dự bị
chiến lược", giúp hệ thống tư pháp có thể huy động trí tuệ của bất kỳ
chuyên gia đỉnh cao nào ngoài xã hội (như một giáo sư công nghệ thông tin, một
chuyên gia tài chính quốc tế) để giải quyết các vụ án công nghệ cao hay đại án
kinh tế phức tạp mà lực lượng thường trực không có đủ công cụ hoặc chuyên môn
sâu để xử lý.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét