Đây là một vấn
đề lý luận cốt lõi, mang tính bước ngoặt trong lịch sử lập hiến Việt Nam. Cụm từ
TAND là "cơ quan xét xử" đã xuất hiện từ Hiến pháp 1946, nhưng
phải đến Hiến pháp 2013, lần đầu tiên Tòa án mới được chính thức định danh là "cơ
quan thực hiện quyền tư pháp" (Khoản 1 Điều 102).
Về mặt lý luận
Hiến pháp, hai khái niệm này không đồng nhất với nhau. Chúng có mối quan
hệ biện chứng giữa "hình thức thực hiện" (xét xử) và "bản
chất quyền lực" (quyền tư pháp), trong đó quyền tư pháp có nội hàm rộng
lớn hơn nhiều.
1. Phân
biệt bản chất lý luận giữa hai khái niệm
Để thấy rõ sự
không đồng nhất, chúng ta cần đặt hai khái niệm lên bàn cân lý luận:
|
Tiêu
chí
|
Cơ
quan xét xử (Xét xử)
|
Cơ
quan thực hiện quyền tư pháp (Quyền tư pháp)
|
|
Bản chất
lý luận
|
Là
phương thức hành động, là chức năng trung tâm.
Nói đến
"xét xử" là nói đến hoạt động mở phiên tòa, kiểm tra chứng cứ,
tranh tụng, và ra phán quyết (Bản án/Quyết định) để giải quyết một vụ án cụ
thể.
|
Là bản
chất quyền lực nhà nước.
Nói đến
"quyền tư pháp" là nói đến một nhánh quyền lực độc lập trong
học thuyết phân chia/phân công quyền lực, đứng ngang hàng với quyền lập pháp
và quyền hành pháp.
|
|
Phạm vi
nội hàm
|
Hẹp
hơn.
Chỉ bao gồm
các hoạt động tố tụng diễn ra tại Tòa án từ khi thụ lý vụ án cho đến khi ban
hành phán quyết có hiệu lực pháp luật.
|
Rộng
hơn rất nhiều.
Bao gồm chức
năng xét xử + các quyền hạn đặc biệt khác nhằm bảo vệ công lý và kiểm soát
quyền lực (kiểm soát lập pháp, hành pháp).
|
|
Góc
nhìn cấu trúc
|
Nhìn Tòa
án dưới góc độ chức năng chuyên môn (Tòa án làm việc gì? - Làm việc
xét xử).
|
Nhìn Tòa
án dưới góc độ vị thế chính trị - pháp lý trong bộ máy nhà nước (Tòa
án nắm giữ quyền lực gì? - Quyền tư pháp).
|
2. Tại
sao Tòa án vừa là "Cơ quan xét xử" vừa là "Cơ quan thực hiện quyền
tư pháp"?
Sở dĩ Hiến
pháp xác định cả hai tư cách này cho Tòa án là vì hai lý do lý luận sâu sắc
sau:
Thứ nhất:
Xét xử là phương thức duy nhất và đặc trưng để thực hiện quyền tư pháp
Quyền tư
pháp không thể được thực hiện bằng cách ban hành nghị định (như hành pháp) hay
thông qua luật (như lập pháp). Cách duy nhất để quyền tư pháp nhân danh Nhà nước
đưa ra phán quyết là thông qua hoạt động xét xử.
Tòa án nhân
danh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam để phán quyết về tính đúng - sai,
hợp pháp hay bất hợp pháp của các hành vi, quyết định bị tranh chấp. Do đó, muốn
thực hiện quyền tư pháp thì Tòa án bắt buộc phải là cơ quan xét xử. Xét xử là
"vỏ vật chất", là hình thức biểu hiện ra bên ngoài của quyền tư pháp.
Thứ hai:
Quyền tư pháp (từ sau Hiến pháp 2013) đã mở rộng vượt ra ngoài phạm vi xét xử
thuần túy
Nếu chỉ coi
Tòa án là "cơ quan xét xử", vô hình trung đã thu hẹp vai trò của Tòa
án vào việc giải quyết các vụ án cụ thể (hình sự, dân sự, hành chính). Khi Hiến
pháp 2013 nâng tầm Tòa án thành "cơ quan thực hiện quyền tư pháp", nội
hàm này đã được giải phóng và mở rộng ra 3 nhánh quyền lực cốt lõi:
- Quyền bảo vệ Hiến pháp và kiểm
soát quyền lực hành pháp: Tòa án có quyền xét xử các vụ án hành chính, tức là có
quyền hủy bỏ các quyết định hành vi, quyết định hành chính trái pháp luật
của các cơ quan công quyền (UBND, Bộ trưởng...). Đây chính là biểu hiện của
quyền tư pháp dùng để "chế ước" quyền hành pháp.
- Quyền giải thích pháp luật và áp
dụng án lệ: Để
bảo đảm quyền tư pháp được thực thi thống nhất khi luật pháp có lỗ hổng,
TAND Tối cao có quyền lựa chọn, công bố án lệ để các Tòa án cấp dưới áp dụng.
Đây là một bước phát triển lý luận rất lớn, tiệm cận với tư duy tư pháp hiện
đại trên thế giới.
- Quyền phán quyết về các vấn đề hạn
chế quyền con người: Chỉ có Tòa án (thông qua xem xét, quyết định) mới có quyền áp dụng
các biện pháp xử lý hành chính đưa vào trường giáo dưỡng, cơ sở cai nghiện
bắt buộc... bảo đảm rằng mọi sự hạn chế tự do cá nhân đều phải qua một bộ
lọc tư pháp khách quan.
Tóm lại về
mặt triết lý Hiến pháp:
- "Cơ quan xét xử" trả lời cho câu hỏi: Tòa án
thực hiện quyền lực bằng cách nào? (Bằng cách mở phiên tòa xét xử).
- "Cơ quan thực hiện quyền tư
pháp" trả
lời cho câu hỏi: Vị thế và uy quyền tối cao của Tòa án nằm ở đâu?
(Nằm ở nhánh quyền lực tư pháp độc lập, bảo vệ công lý, quyền con người và
kiểm soát lạm quyền).
Việc Hiến
pháp đồng thời sử dụng hai khái niệm này giúp định vị Tòa án không còn là một
"cơ quan hành chính đi xét xử" nữa, mà là một nhánh quyền lực quốc
gia thực thụ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét