Hoạt động định
giá tài sản đóng vai trò là "chìa khóa" mở ra bản chất của vụ án. Kết
quả định giá không chỉ quyết định việc có khởi tố vụ án hay không (vượt khung định
lượng tài sản oan sai hay hình sự), mà còn quyết định trực tiếp đến khung hình
phạt, biện pháp tư pháp và đặc biệt là trách nhiệm bồi thường thiệt hại.
Trong suốt
giai đoạn áp dụng từ năm 2018 cho đến khi được thay thế toàn diện bởi Nghị định 250/2025/NĐ-CP (nhằm nâng cao hơn nữa tính kịp thời và phương pháp chuyên
ngành), Nghị định 30/2018/NĐ-CP đã thiết lập hệ thống nguyên tắc định
giá tài sản cốt lõi. Trong đó, cụm nguyên tắc "Trung thực, khách quan,
công khai, minh bạch" được xem là nền tảng quyết định sự sống còn của
toàn bộ quá trình tố tụng.
I. Phân
tích hệ thống nguyên tắc định giá tài sản của Nghị định
Nghị định
đưa ra hai nhánh nguyên tắc vận hành song song nhằm bảo đảm kết quả định giá phản
ánh đúng giá trị thực tế:
1. Nguyên
tắc tuân thủ pháp luật và quy trình
- Định giá tài
sản trong tố tụng hình sự là một hoạt động bổ trợ tư pháp. Do đó, mọi bước từ
khâu tiếp nhận yêu cầu, thành lập Hội đồng, khảo sát hiện trạng cho đến bỏ phiếu
chốt giá đều phải thực hiện theo đúng trình tự nghiêm ngặt. Bất kỳ sự vi phạm
nào về mặt thủ tục (ví dụ: thành phần hội đồng không đủ, không lập biên bản
phiên họp...) đều có thể dẫn đến việc kết luận định giá bị Tòa án bác bỏ, không
được coi là chứng cứ hợp pháp của vụ án.
2. Nguyên
tắc phù hợp với giá thị trường
- Tài sản phải
được định giá dựa trên giá thị trường tại đúng thời điểm và đúng nơi
tài sản được yêu cầu định giá (hoặc giá của tài sản tương tự nếu tài sản đó
không còn hiện vật). Nguyên tắc này ngăn chặn việc áp giá chủ quan, lạc hậu hoặc
dùng giá áp đặt hành chính để kết tội công dân.
II. Tại
sao "Trung thực, khách quan, công khai, minh bạch" lại đóng vai trò
quyết định?
- Sở dĩ cụm
nguyên tắc này mang tính chất "sống còn" vì nó giải quyết trực tiếp
ba xung đột lớn trong tố tụng hình sự và bảo vệ quyền con người:
1.
"Trung thực và Khách quan" — Tấm khiên chống oan sai và bỏ lọt tội phạm
Trong tố tụng
hình sự, giá trị tài sản là căn cứ định khung hình phạt vô cùng nghiêm khắc.
- Chống định giá khống: Nếu Hội đồng định giá thiếu
trung thực, bắt tay với người bị hại để "thổi phồng" giá trị một
chiếc điện thoại bị trộm từ 1,5 triệu đồng (chưa đủ tuổi chịu trách nhiệm
hình sự) lên 5 triệu đồng, một công dân sẽ lập tức bị khởi tố, bắt giam
oan sai.
- Chống dìm giá trục lợi: Ngược lại, nếu thiếu khách
quan, định giá tài sản trong các vụ án tham nhũng, kinh tế thấp hơn giá trị
thực tế nhằm mục đích "giảm nhẹ tội" cho bị can, Ngân sách nhà
nước sẽ bị thất thoát và tội phạm bị bỏ lọt.
- Sự bảo đảm pháp lý: Để duy trì tính khách quan, Nghị
định quy định cơ chế loại trừ nghiêm ngặt (Điều 13): Người thân thích của
bị can, bị cáo, bị hại; người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan tuyệt đối
không được tham gia Hội đồng định giá. Các thành viên phải đưa ra nhận định
độc lập và chịu trách nhiệm hình sự nếu cố tình kết luận sai lệch.
2.
"Công khai và Minh bạch" — Cơ chế giám sát kiểm soát quyền lực tố tụng
Hoạt động định
giá của Hội đồng không được diễn ra trong "phòng kín" một cách mờ ám
mà phải được minh bạch hóa với các bên liên quan:
- Quyền tham dự của các bên: Điều tra viên, Kiểm sát viên,
Thẩm phán có quyền tham dự phiên họp định giá để chứng kiến và đưa ra ý kiến
(dù không có quyền biểu quyết).
- Quy trình tranh tụng về giá: Kết luận định giá phải được
thông báo công khai cho bị can, bị cáo, người bào chữa và bị hại. Nếu thấy
mức giá đó bất hợp lý, người dân có quyền khiếu nại, yêu cầu Định giá lại
(qua các cấp Hội đồng tỉnh, Bộ, hoặc Hội đồng theo quyết định của Thủ tướng
Chính phủ).
III. Mối
liên hệ mật thiết với Trách nhiệm bồi thường của Nhà nước (TNBTCNN)
Đối với một
nghiên cứu sâu về pháp luật, có thể thấy nguyên tắc "Trung thực, khách
quan, công khai, minh bạch" của Nghị định định giá chính là mắt xích
phòng ngừa tối quan trọng cho Ngân sách nhà nước:
Khi Hội đồng
định giá làm việc sai nguyên tắc (thiếu khách quan, không trung thực) dẫn
đến việc định giá sai lệch tài sản, cơ quan tố tụng sẽ ban hành các quyết định
khởi tố, tạm giam, kê biên tài sản oan sai dựa trên kết quả lỗi đó.
Hậu quả là
khi vụ án được minh oan, Nhà nước sẽ phải kích hoạt toàn bộ bộ máy của Luật
TNBTCNN để:
1.
Đền
bù tiền tỷ cho số ngày giam giữ oan sai của công dân.
2.
Đền
bù thiệt hại thực tế do tài sản bị kê biên, bán đấu giá trái luật theo giá thị
trường.
3.
Xử
lý trách nhiệm hoàn trả nặng nề (lên đến 50 tháng lương) đối với chính các
thành viên Hội đồng có lỗi cố ý làm sai lệch giá.
Chính vì vậy,
việc tuân thủ tuyệt đối tính trung thực và minh bạch trong định giá tài sản
không chỉ là câu chuyện kỹ thuật của ngành tài chính, mà là biểu hiện sinh động
của nguyên tắc thượng tôn pháp luật, bảo đảm cán cân công lý không bị
nghiêng lệch ngay từ khâu thu thập chứng cứ đầu tiên của vụ án.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét