Nguyên tắc “Tập
trung thống nhất lãnh đạo trong ngành” là nguyên tắc tổ chức và hoạt động
xương sống, mang tính hiến định của hệ thống Viện kiểm sát nhân dân (VKSND) Việt
Nam.
Để phân tích
rõ tại sao đây lại là yếu tố "sống còn" bảo đảm tính độc lập của
VKSND trước áp lực từ các cơ quan địa phương, chúng ta cần mổ xẻ cả góc độ cấu
trúc tổ chức và thực tiễn thực thi quyền lực.
1. Nội
hàm của nguyên tắc "Tập trung thống nhất lãnh đạo trong ngành"
Theo Điều 109 Hiến pháp 2013 và Điều 7 Luật Tổ chức VKSND năm 2014, nguyên tắc này được cấu
thành bởi ba nội dung cốt lõi:
- Hệ thống dọc tuyệt đối: VKSND cấp dưới chịu sự lãnh đạo
của VKSND cấp trên; VKSND các cấp chịu sự lãnh đạo thống nhất của Viện trưởng
VKSND tối cao.
- Thẩm quyền tối cao của Viện trưởng
VKSND tối cao:
Viện trưởng VKSND tối cao lãnh đạo thống nhất toàn ngành, có quyền vạch ra
các định hướng chỉ đạo, ban hành chỉ thị, thông tư quy định nghiệp vụ và
trực tiếp chịu trách nhiệm trước Quốc hội.
- Đơn thủ trưởng áp đặt hành chính
- nghiệp vụ: Tại
mỗi Viện kiểm sát, Viện trưởng là người lãnh đạo và có quyền quyết định cuối
cùng. Kiểm sát viên phải tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh, quyết định của Viện
trưởng. Nếu có ý kiến khác, Kiểm sát viên có quyền bảo lưu nhưng vẫn phải
chấp hành.
2. Tại
sao nguyên tắc này là "yếu tố sống còn" bảo đảm tính độc lập đối với
địa phương?
Trong mô
hình nhà nước Việt Nam, chính quyền địa phương (gồm Hội đồng nhân dân và Ủy ban
nhân dân) nắm giữ quyền lực rất lớn về cả hành chính, kinh tế lẫn ngân sách tại
địa bàn. Nếu không có nguyên tắc tập trung thống nhất, VKSND địa phương sẽ ngay
lập tức bị "áp đảo" và mất đi tính khách quan.
Nguyên tắc
này bảo vệ tính độc lập của Viện kiểm sát dựa trên 3 rào dải kiên cố sau:
🛡️ Tách biệt hoàn toàn về công tác cán
bộ (Cắt đứt sự lệ thuộc nhân sự)
Ở nhiều cơ
quan khác, nhân sự cấp tỉnh/huyện phụ thuộc lớn vào sự phê duyệt hoặc bổ nhiệm
của cấp ủy hoặc chính quyền cùng cấp. Nhưng với ngành Kiểm sát:
- Viện trưởng, Phó Viện trưởng
VKSND cấp tỉnh, cấp huyện đều do Viện trưởng VKSND tối cao bổ nhiệm, miễn
nhiệm, cách chức.
- Các chức danh tư pháp như Kiểm
sát viên, Kiểm tra viên cũng do Viện trưởng VKSND tối cao hoặc Hội đồng
tuyển chọn cấp tối cao quyết định.
Ý nghĩa sống
còn: Vì chính quyền
địa phương không có quyền "vũ bạt" (bổ nhiệm hay bãi nhiệm) lãnh đạo
Viện kiểm sát cùng cấp, nên Kiểm sát viên có thể độc lập đưa ra các quyết định
tố tụng (như phê chuẩn lệnh bắt giam, truy tố) đối với các đối tượng thuộc diện
địa phương quản lý mà không sợ bị trù dập hay tác động đến con đường quan lộ.
💰 Độc lập về tài chính và cơ sở vật chất
(Tránh bẫy "xin - cho")
Nếu một cơ
quan phải "ngửa tay xin ngân sách" từ Ủy ban nhân dân địa phương để
mua sắm công cụ, xây dựng trụ sở, hay chi lương thưởng, họ sẽ tự khắc rơi vào
thế bị động và khó lòng kiểm sát một cách sòng phẳng các sai phạm kinh tế, hành
chính của chính quyền đó.
- Ngành VKSND được phân bổ ngân
sách riêng mang tính ngành dọc từ Trung ương. Kinh phí hoạt động của
VKSND các cấp do Quốc hội quyết định và cấp phát qua VKSND tối cao.
Sự độc lập về
hầu bao này giúp Viện kiểm sát duy trì tư thế hiên ngang, không bị tác động bởi
các cơ chế "hỗ trợ kinh phí" mang tính đánh đổi từ địa phương.
⚖️ Hóa giải "Chủ nghĩa cục bộ địa
phương" trong xử lý án
Khi xảy ra
các vụ án lớn liên quan đến cán bộ địa phương, doanh nghiệp sân sau của tỉnh,
hoặc các dự án đất đai nhạy cảm, áp lực từ "quan hệ nội bộ" tại địa
phương là cực kỳ khủng khiếp.
- Nhờ nguyên tắc tập trung thống
nhất, VKSND cấp tỉnh/huyện luôn có "tấm khiên" từ VKSND cấp
trên che chở. Khi gặp áp lực can thiệp từ lãnh đạo địa phương, Viện
trưởng VKSND địa phương có quyền và có nghĩa vụ báo cáo xin ý kiến chỉ đạo
từ VKSND cấp trên.
- Quyết định của VKSND cấp trên
mang tính mệnh lệnh hành chính tối cao. Lúc này, VKSND địa phương có thể
danh chính ngôn thuận thực thi pháp luật bằng câu trả lời: "Chúng
tôi phải chấp hành chỉ đạo bằng văn bản của ngành dọc cấp trên".
Điều này triệt tiêu hoàn toàn khả năng ép buộc, thao túng án từ các mối
quan hệ địa phương.
💡 Kết luận
Nếu ví pháp
luật là dòng nước cần giữ sự tinh khiết và đồng nhất trên toàn quốc, thì nguyên
tắc Tập trung thống nhất chính là đường ống khép kín bảo vệ dòng nước đó
không bị rò rỉ hay pha tạp bởi các "yếu tố ngoại cảnh" tại mỗi vùng đất
nó đi qua.
Không có
nguyên tắc này, VKSND sẽ bị xé lẻ thành các cơ quan cắt cứ, chịu sự chi phối của
địa phương, và khi đó, tính thống nhất của pháp chế xã hội chủ nghĩa sẽ hoàn
toàn đổ vỡ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét