Thiết chế Cơ
quan điều tra của Viện kiểm sát nhân dân tối cao (CQĐT VKSNDTC) là một cấu
trúc đặc biệt và mang tính đặc thù cao trong bộ máy nhà nước Việt Nam. Khác với
các cơ quan điều tra thông thường thuộc Bộ Công an hay Bộ Quốc phòng, CQĐT
VKSNDTC ra đời nhằm giải quyết một bài toán lý luận và thực tiễn cốt lõi: Ai
sẽ kiểm soát người nắm giữ quyền lực thực thi pháp luật? Dưới đây là
phân tích sâu về ý nghĩa lý luận và lý do thiết chế này được mệnh danh là
"chốt chặn cuối cùng" trong việc bảo vệ tính chính thống của nền tư
pháp. 1. Ý
nghĩa lý luận của thiết chế CQĐT VKSNDTC Sự tồn tại của
CQĐT VKSNDTC mang ba ý nghĩa lý luận sâu sắc sau đây: Hiện thực
hóa nguyên tắc kiểm soát quyền lực tư pháp "từ bên trong" - Lý luận về tổ
chức bộ máy nhà nước hiện đại nhấn mạnh rằng quyền lực tư pháp và bổ trợ tư
pháp (điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án) là loại quyền lực đặc biệt nhạy cảm,
liên quan trực tiếp đến sinh mệnh, tự do và tài sản của công dân. Nếu quyền lực
này bị tha hóa, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng. CQĐT VKSNDTC chính là công cụ
pháp lý tối cao giúp ngành Kiểm sát thực hiện chức năng chế ước, kiểm soát ngược
lại đối với các cơ quan tư pháp khác (Công an, Tòa án, Thi hành án) và đối với
chính người trong ngành Kiểm sát.
Bảo đảm
tính khách quan, độc lập tuyệt đối trong điều tra tội phạm tư pháp - Nếu giao việc
điều tra các hành vi sai phạm của Điều tra viên, Thẩm phán, Chấp hành viên cho
chính cơ quan chủ quản của họ, sẽ rất dễ dẫn đến nguy cơ "vừa đá bóng vừa
thổi còi", hoặc tâm lý nể nang, né tránh, bao che vì danh dự dòng tộc,
danh dự ngành. Việc đặt một cơ quan điều tra chuyên biệt nằm ngoài hệ thống
hành pháp (Bộ Công an) và hệ thống xét xử (Tòa án) thuộc về VKSNDTC bảo đảm
tính độc lập cao nhất về mặt tổ chức, giúp việc tiếp cận, xác minh và xử lý tội
phạm tư pháp diễn ra hoàn toàn khách quan, không chịu áp lực từ các mối quan hệ
hành chính thông thường.
Hoàn thiện
chu trình "Giám sát - Phát hiện - Xử lý" của chức năng Kiểm sát - VKSND có chức
năng kiểm sát hoạt động tư pháp (giám sát tính hợp pháp). Tuy nhiên, nếu chỉ dừng
lại ở quyền kiến nghị, kháng nghị khi phát hiện vi phạm, thì quyền lực kiểm sát
sẽ bị hạn chế (chỉ có quyền "báo động" mà không có quyền "trừng
phạt"). CQĐT VKSNDTC chính là "công cụ cưỡng chế cứng"
giúp chuyển hóa kết quả của hoạt động kiểm sát thành hoạt động tư pháp hình sự.
Khi quyền công tố kết hợp với quyền điều tra đặc biệt, VKSNDTC có đủ năng lực
pháp lý để đi đến cùng trong việc xử lý tội phạm.
2. Tại
sao CQĐT VKSNDTC là "Chốt chặn cuối cùng" chống tham nhũng, tiêu cực
tư pháp? Trong chu
trình tố tụng, nếu coi các cơ quan điều tra thông thường là lá chắn chống tội
phạm ngoài xã hội, thì CQĐT VKSNDTC chính là lá chắn chống tội phạm bên
trong hệ thống pháp luật. Cơ quan này giữ vai trò "chốt chặn cuối
cùng" bởi các lý do sau: Thẩm quyền
đặc biệt mang tính "đặc khu" - Theo quy định
của pháp luật tố tụng hình sự, CQĐT VKSNDTC chỉ tập trung điều tra một nhóm tội
phạm rất hẹp nhưng lại có tác động cực kỳ lớn: Các tội phạm xâm phạm hoạt động
tư pháp, tội phạm về tham nhũng, chức vụ xảy ra trong hoạt động tư pháp mà
người phạm tội là cán bộ, công chức thuộc CQĐT, Tòa án, VKSND, cơ quan Thi hành
án, hoặc những người có thẩm quyền tiến hành hoạt động tư pháp.
- Ví dụ về
đối tượng tác chiến:
Thẩm phán nhận hối lộ để chạy án; Điều tra viên dùng nhục hình, bức cung; Kiểm
sát viên làm sai lệch hồ sơ vụ án; Chấp hành viên tẩu tán tài sản thi hành
án...
- Khi tất cả
các cửa ngõ bảo vệ công lý đều có nguy cơ bị xuyên thủng bởi tham nhũng, tiêu cực,
thì sự xuất hiện của CQĐT VKSNDTC là ranh giới cuối cùng để giữ lại sự công bằng.
Khả năng
phá vỡ "liên minh tiêu cực" trong tố tụng - Trong thực tế,
các hoạt động tố tụng (Điều tra - Truy tố - Xét xử) có mối quan hệ phối hợp rất
chặt chẽ. Mối quan hệ này nếu bị biến tướng có thể tạo thành các "liên
minh khép kín" nhằm chạy án, bít đầu mối, hoặc che giấu sai phạm cho nhau
tại địa phương. Do được tổ chức theo hệ thống dọc, trực thuộc thẳng Viện trưởng
VKSND tối cao, CQĐT VKSNDTC có quyền "đột kích" vào bất kỳ địa phương
nào, khởi tố bất kỳ cán bộ tư pháp nào (kể cả Thẩm phán hay Thủ trưởng cơ quan
điều tra cấp tỉnh/huyện) mà không cần thông qua các cơ quan đồng cấp tại địa
phương đó. Điều này bẻ gãy mọi sự can thiệp, bảo kê mang tính cục bộ.
Điểm tựa
cuối cùng của quyền con người và chống oan sai - Khi một công
dân bị hàm oan bởi một bản án bất công, hoặc bị ép uổng bởi những hành vi vi phạm
pháp luật của người thực thi công lý, họ không thể cậy nhờ vào chính những người
đang buộc tội họ. Lúc này, CQĐT VKSNDTC là cơ quan duy nhất họ có thể gửi gắm
đơn thư tố cáo. Cơ quan này có quyền lật lại toàn bộ hồ sơ vụ án, xác minh hành
vi làm sai lệch hồ sơ, hành vi ép cung để tìm ra bản chất sự thật. Khi những
người nhân danh pháp luật biết rằng có một "gọng kìm" mang tên CQĐT
VKSNDTC đang giám sát mình, họ sẽ buộc phải thận trọng, chuẩn mực hơn, từ đó giảm
thiểu tối đa các vụ án oan sai rúng động dư luận.
Tóm lại: Nếu Tòa án là trung tâm của công lý,
thì CQĐT VKSNDTC chính là người gác cổng bảo vệ cho sự trong sạch của người
cầm cân nảy mực. Thiết chế này đảm bảo cho triết lý: "Không một quyền
lực nào trong bộ máy nhà nước được đứng ngoài sự kiểm soát, và người thực thi
pháp luật phải là người thượng tôn pháp luật trước tiên."
Luật
gia Vlog NGUYỄN KIỆT tổng hợp và phân tích |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét